感寓 其十四

宋代 王称
大庭昔酣醉,遗此钧天章。遂令鹑首墟,虎视吞八荒。 嬴基苦莫敦,所恃逾凶狂。诡命终见夺,百二空苍凉。
tíng hān zuì   jūn tiān zhāng suì lìng chún shǒu   shì tūn huāng
yíng dūn   suǒ shì xiōng kuáng guǐ mìng zhōng jiàn duó   bǎi èr kōng cāng liáng