感寓 其十三

宋代 刘弇
穆满骋八骏,濯濯万里足。朝宾王母家,暮抵胥饘宿。 挥觞谣白云,拥雪歌黄竹。归来七萃空,一举亡漠曲。 其乐安在哉,祸胎真瞬目。荒矣秦汉君,睢盱究前躅。 射蛟长江波,写涕之罘麓。弥年沧海傍,神仙杳难属。 颓年寄西崦,未必不为福。
mǎn chěng jùn   zhuó zhuó wàn cháo bīn wáng jiā   zhān   宿  
huī shāng yáo bái yún   yōng xuě huáng zhú guī lái cuì kōng   wáng    
ān zài zāi   huò tāi zhēn shùn huāng qín hàn jūn huī   jiū qián zhú    
shè jiāo cháng jiāng   xiě zhī nián cāng hǎi bàng shén   xiān yǎo nàn shǔ    
tuí nián 西 yān   wèi wéi