感寓 其十六

宋代 刘弇
芒砀彼真人,元是赤帝子。游氛决秦馀,最后项籍死。 青云跻高衢,侯王兴壮士。咸阳初置酒,猜似从中起。 樽俎化胡越,对面邈千里。君王忽天赞,顾谓封雍齿。 军中相与言,事故易了耳。雍齿今且侯,吾属无患矣。 炎炎四百秋,安堵从此始。
máng dàng zhēn rén   yuán shì chì yóu fēn jué qín zuì   hòu xiàng    
qīng yún gāo   hòu wáng xīng zhuàng shì xián yáng chū zhì jiǔ cāi   shì cóng zhōng    
zūn huà yuè   duì miàn miǎo qiān jūn wáng tiān zàn   wèi fēng yōng chǐ   齿  
jūn zhōng xiāng yán   shì le ěr yōng chǐ jīn 齿 qiě hóu   shǔ huàn    
yán yán bǎi qiū   ān cóng shǐ