感寓 其三十一

宋代 王称
繁条蕴徂谢,清宫媒炎寒。泾阳擅秦宠,岂得常交欢。 一朝成远间,敛怨东出关。昔日夭桃花,今同秋草残。 所以龙阳鱼,痛哉涕汍澜。
fán tiáo yùn xiè   qīng gōng méi yán hán jīng yáng shàn qín chǒng   de cháng jiāo huān
zhāo chéng yuǎn jiān   liǎn yuàn dōng chū guān yāo táo huā   jīn tóng qiū cǎo cán
suǒ lóng yáng   tòng zāi wán lán