感寓 其三十五

宋代 王称
拂槛引菱荷,当风和激楚。皓齿扬修蛾,清尊閒芳俎。 三川美少年,五陵游侠子。取乐不知疲,但畏韶光阻。 焉知董生帷,妙心在千古。
kǎn yǐn líng   dāng fēng chǔ hào chǐ 齿 yáng xiū é   qīng zūn xián fāng
sān chuān měi shào nián   líng yóu xiá zi zhī   dàn wèi sháo guāng
yān zhī dǒng shēng wéi   miào xīn zài qiān