感寓 其三十三

宋代 王称
祈龙敏辩给,惠施夸便儇。竹书信激诡,坚白方自贤。 腾口徒见尤,胡能事幽玄。九州谁复徵,多方亦已然。 去矣桃李蹊,予将欲忘言。
lóng mǐn biàn   huì shī kuā biàn 便 xuān zhú shū xìn guǐ   jiān bái fāng xián
téng kǒu jiàn yóu   néng shì yōu xuán jiǔ zhōu shuí zhēng   duō fāng rán
táo   jiāng wàng yán