感寓 其二十四

宋代 王称
兰以芗见焚,膏以明自煎。高才信非美,贤智成祸愆。 龚生蹈伟节,楚老有遗言。清风虽可希,惜哉夭天年。
lán xiāng jiàn fén   gāo míng jiān gāo cái xìn fēi měi xián   zhì chéng huò qiān    
gōng shēng dǎo wěi jié   chǔ lǎo yǒu yán qīng fēng suī   zāi yāo tiān nián