感寓 其二十

宋代 王称
秋风肃万物,严霜下空庭。不惜百草晚,惜此兰蕙倾。 祥麟一朝羁,尼父为涕零。大运固莫测,圣哲那能营。 容成安往哉,远迹良冥冥。
qiū fēng wàn   yán shuāng xià kōng tíng bǎi cǎo wǎn   lán huì qīng
xiáng lín zhāo   wèi líng yùn   shèng zhé néng yíng
róng chéng ān wǎng zāi   yuǎn liáng míng míng