感寓(六首)

明代 刘基
庭前金凤花,向晚争媚妩。 但见白露滋,岂知繁霜苦。 芳时良可惜,此物何足数。
tíng qián jīn fèng huā   xiàng wǎn zhēng mèi  
dàn jiàn bái   zhī fán shuāng  
fāng shí liáng   shù