感寓九首 其五

元代 滕斌
春风如绿浪,淡荡洛阳柳。高楼语锦瑟,落花泛绿酒。 何人白鼻騧,蒙茸紫貂袖。一字或未识,银菟悬两肘。 煌煌贝宫珠,乃落纬萧手。爰居偶钟鼓,牺牛竟文绣。 终然同一尽,岂复论好丑。谁知草玄者,穷巷闭白首。
chūn fēng 绿 làng   dàn dàng luò yáng liǔ gāo lóu jǐn luò   huā fàn jiǔ 绿    
rén bái guā   méng róng diāo xiù huò wèi shí yín   xuán liǎng zhǒu    
huáng huáng bèi gōng zhū   nǎi luò wěi xiāo shǒu yuán ǒu zhōng   niú jìng wén xiù    
zhōng rán tóng jǐn   lùn hǎo chǒu shéi zhī cǎo xuán zhě qióng   xiàng bái shǒu