感寓九首 其三

元代 滕斌
吾爱李太白,玩世如游龙。自知天上谪,何必人间容。 海风吹绿发,萧萧卧云松。我昔梦见之,遗以金芙蓉。 清辉恍在眼,日落蛾眉峰。
ài tài bái   wán shì yóu lóng zhī tiān shàng zhé   rén jiān róng    
hǎi fēng chuī 绿   xiāo xiāo yún sōng mèng jiàn zhī   jīn róng    
qīng huī huǎng zài yǎn   luò é méi fēng