感寓

宋代 张宪
秋风吹芳草,日车縳不住。素丝变青发,新人渐成故。 莫嗟功名迟,政为读书误。昔贤虽达道,不免在丘墓。
qiū fēng chuī fāng cǎo   chē juàn zhù biàn qīng   xīn rén jiàn chéng
jiē gōng míng chí   zhèng wèi shū xián suī dào   miǎn zài qiū