感寓

唐代 权德舆
残雨倦欹枕,病中时序分。秋虫与秋叶,一夜隔窗闻。 虚室对摇落,晤言无与群。冥心试观化,世故如丝棼。 但看鸢戾天,岂见山出云。下里徒击节,朱弦秘南薰。 梧桐秀朝阳,上有威凤文。终待九成奏,来仪瑞吾君。
cán juàn zhěn   bìng zhōng shí fēn qiū chóng qiū   chuāng wén
shì duì yáo luò   yán qún míng xīn shì guān huà   shì fén
dàn kàn yuān tiān   jiàn shān chū yún xià jié   zhū xián nán xūn
tóng xiù zhāo yáng   shàng yǒu wēi fèng wén zhōng dài jiǔ chéng zòu   lái ruì jūn