感咏二首 其一

宋代 单人耘
茑萝绿蒙茸,垂曳书窗外。清晨微雨来,飘洒云如黛。 纤尘湿不起,寸心稍无碍。天地一浮沤,何由生嗔爱。
niǎo luó 绿 méng róng   chuí shū chuāng wài qīng chén wēi lái piāo   yún dài    
xiān chén shī 湿   cùn xīn shāo ài tiān ōu   yóu shēng chēn ài