感兴其一

唐代 李白
瑶姬天帝女,精彩化朝云。宛转入宵梦,无心向楚君。 锦衾抱秋月,绮席空兰芬。茫昧竟谁测,虚传宋玉文。 洛浦有宓妃,飘飖雪争飞。轻云拂素月,了可见清辉。 解珮欲西去,含情讵相违。香尘动罗袜,绿水不沾衣。 陈王徒作赋,神女岂同归。好色伤大雅,多为世所讥。 裂素持作书,将寄万里怀。眷眷待远信,竟岁无人来。 征鸿务随阳,又不为我栖。委之在深箧,蠹鱼坏其题。 何如投水中,流落他人开。不惜他人开,但恐生是非。 十五游神仙,仙游未曾歇。吹笙坐松风,泛瑟窥海月。 西山玉童子,使我炼金骨。欲逐黄鹤飞,相呼向蓬阙。 西国有美女,结楼青云端。蛾眉艳晓月,一笑倾城欢。 高节不可夺,炯心如凝丹。常恐彩色晚,不为人所观。 安得配君子,共乘双飞鸾。 嘉谷隐丰草,草深苗且稀。农夫既不异,孤穗将安归。 常恐委畴陇,忽与秋蓬飞。乌得荐宗庙,为君生光辉。
yáo tiān   jīng cǎi huà zhāo yún wǎn zhuǎn xiāo mèng   xīn xiàng chǔ jūn
jǐn qīn bào qiū yuè   kōng lán fēn máng mèi jìng shuí   chuán sòng wén
luò yǒu fēi   piāo yáo xuě zhēng fēi qīng yún yuè   le jiàn qīng huī
jiě pèi 西   hán qíng xiāng wéi xiāng chén dòng luó   绿 shuǐ zhān
chén wáng zuò   shén tóng guī hào shāng   duō wèi shì suǒ
liè chí zuò shū   jiāng wàn huái 怀 juàn juàn dài yuǎn xìn   jìng suì rén lái
zhēng hóng 鸿 suí yáng   yòu wéi wěi zhī zài shēn qiè   huài
tóu shuǐ zhōng   liú luò rén kāi rén kāi   dàn kǒng shēng shì fēi
shí yóu shén xiān   xiān yóu wèi céng xiē chuī shēng zuò sōng fēng   fàn kuī hǎi yuè
西 shān tóng   shǐ 使 liàn jīn zhú huáng fēi   xiāng xiàng péng quē
西 guó yǒu měi   jié lóu qīng yún duān é méi yàn xiǎo yuè   xiào qīng chéng huān
gāo jié duó   jiǒng xīn níng dān cháng kǒng cǎi wǎn   wéi rén suǒ guān
ān pèi jūn zi   gòng chéng shuāng fēi luán
jiā yǐn fēng cǎo   cǎo shēn miáo qiě nóng   suì jiāng ān guī
cháng kǒng wěi chóu lǒng   qiū péng fēi jiàn zōng miào   wèi jūn shēng guāng huī