感兴 其二
翻嫌寒食到匆匆,老去情怀渐不同。春事顿抛乡梦外,雨声全在客心中。
相争燕蹙东西水,欲放梅商断续风。最苦冲泥朝凤阙,禁钟才断火城红。
fān
翻
xián
嫌
hán
寒
shí
食
dào
到
cōng
匆
cōng
匆
,
lǎo
老
qù
去
qíng
情
huái
怀
jiàn
渐
bù
不
tóng
同
chūn
。
shì
春
dùn
事
pāo
顿
xiāng
抛
mèng
乡
wài
梦
yǔ
外
,
shēng
雨
quán
声
zài
全
kè
在
xīn
客
zhōng
心
中
。
xiāng
相
zhēng
争
yàn
燕
cù
蹙
dōng
东
xī
西
shuǐ
水
,
yù
欲
fàng
放
méi
梅
shāng
商
duàn
断
xù
续
fēng
风
zuì
。
kǔ
最
chōng
苦
ní
冲
cháo
泥
fèng
朝
quē
凤
jìn
阙
,
zhōng
禁
cái
钟
duàn
才
huǒ
断
chéng
火
hóng
城
红
。