感叹

南北朝 邹浩
一犬捕执将祭神,群犬随之号极声。恶伤其类乃如此,虽至苟贱亦有情。 人于天地最为贵,诗书礼乐开聪明。推恩尚欲极万物,而况等列皆簪缨。 奈何心忍所不忍,相残相贼争功名。因知微畜反可尚,使我感叹无由平。
quǎn zhí jiāng shén   qún quǎn suí zhī hào shēng è shāng lèi nǎi suī   zhì gǒu jiàn yǒu qíng    
rén tiān zuì wéi guì   shī shū yuè kāi cōng ming tuī ēn shàng wàn ér   kuàng děng liè jiē zān yīng    
nài xīn rěn suǒ rěn   xiāng cán xiāng zéi zhēng gōng míng yīn zhī wēi chù fǎn shàng shǐ   使 gǎn tàn yóu píng