感事四首 其四

宋代 欧阳修
莫笑学仙人,山中苦岑寂。试看青松鹤,何似朱门客。 朱门炙手热,来者无时息。何尝问寒暑,岂暇谋寝食。 彊颜悦憎怨,择语防仇敌。众欲苦无厌,有求期必获。 敢辞一身劳,岂塞天下责。风波卒然起,祸患藏不测。 神仙虽杳茫,富贵意何得。
xiào xué xiān rén   shān zhōng cén shì kàn qīng sōng   zhū mén    
zhū mén zhì shǒu   lái zhě shí cháng wèn hán shǔ   xiá móu qǐn shí    
jiàng yán yuè zēng yuàn   fáng chóu zhòng yàn yǒu   qiú huò    
gǎn shēn láo   sāi tiān xià fēng rán huò   huàn cáng    
shén xiān suī yǎo máng   guì de