感时述事十首 其七

明代 刘基
虞刑论小故,夏誓殄渠魁。好生虽大德,纵恶非圣裁。 官吏逞贪婪,树怨结祸胎。法当究其源,剪锄去根荄。 蒙茏曲全宥,驾患于后来。滥觞不堙塞,滔天谷陵颓。 总戎用高官,沐猴戴母頧。玉帐饫酒肉,士卒食菜薹。 未战巳离心,望风遂崩摧。招安乃倡议,和者声如雷。 天高豹关远,日月照不该。俱曰贼有神,讨之则蒙灾。 大臣恐及己,相视若衔枚。阿谀就姑息,华绂被死灰。 奸宄争效尤,无风自扬埃。啸聚逞强力,谓是爵禄媒。 黎民亦何辜,骨肉散草莱。倾家事守禦,反以结嫌猜。 恸哭浮云黑,悲风为徘徊。赤子母不怜,不如绝其胚。 养枭逐凤凰,此事天所哀。胡为尚靡定,颠倒陛与颏。 春秋戒肆眚,念此良悠哉。
xíng lùn xiǎo   xià shì tiǎn kuí hǎo shēng suī   zòng è fēi shèng cái
guān chěng tān lán   shù yuàn jié huò tāi dāng jiū yuán   jiǎn chú gēn gāi
méng lóng quán yòu   jià huàn hòu lái làn shāng yīn sāi   tāo tiān líng tuí
zǒng róng yòng gāo guān   hóu dài duǐ zhàng jiǔ ròu   shì shí cài tái
wèi zhàn xīn   wàng fēng suì bēng cuī zhāo ān nǎi chàng   zhě shēng léi
tiān gāo bào guān yuǎn   yuè zhào gāi yuē zéi yǒu shén   tǎo zhī méng zāi
chén kǒng   xiāng shì ruò xián méi ē jiù   huá bèi huī
jiān guǐ zhēng xiào yóu   fēng yáng āi xiào chěng qiáng   wèi shì jué méi
mín   ròu sàn cǎo lái qīng jiā shì shǒu   fǎn jié xián cāi
tòng yún hēi   bēi fēng wèi pái huái chì lián   jué pēi
yǎng xiāo zhú fèng huáng   shì tiān suǒ āi wéi shàng dìng   diān dào
chūn qiū jiè shěng   niàn liáng yōu zāi