感时述事(十首)

明代 刘基
豢狗不噬御,星驰慕民兵。 民兵尽乌合,何以壮干城。 百姓虽云庶,教养素无行。 譬彼原上草,自死还自生。 安知徇大义,捐命为父兄。 利财来应召,早怀逃窜情。 出门即剽掠,所过沸如羹。 总戎无节制,颠倒迷章程。 威权付便嬖,赏罚昧公平。 饥寒莫与恤,锐剉怨乃萌。 见贼不须多,奔溃土瓦倾。 旌旗委田野,鸟雀噪空营。 将军与左右,相顾目但瞠。 此事已习惯,智巧莫能争。 庙堂忽远算,胸次猜疑并。 岂乏计策士,用之非至诚。 德威两不立,何以御群氓。 慷慨思古人,恻怆泪沾缨。¤
huàn gǒu shì   xīng chí mín bīng
mín bīng jǐn   zhuàng gān chéng
bǎi xìng suī yún shù   jiào yǎng xíng
yuán shàng cǎo   hái shēng
ān zhī xùn   juān mìng wèi xiōng
cái lái yìng zhào   zǎo huái 怀 táo cuàn qíng
chū mén piāo lüè   suǒ guò fèi gēng
zǒng róng jié zhì   diān dào zhāng chéng
wēi quán pián 便   shǎng mèi gōng píng
hán   ruì cuò yuàn nǎi méng
jiàn zéi duō   bēn kuì qīng
jīng wěi tián   niǎo què zào kōng yíng
jiāng jūn zuǒ yòu   xiāng dàn chēng
shì guàn   zhì qiǎo néng zhēng
miào táng yuǎn suàn   xiōng cāi bìng
shì   yòng zhī fēi zhì chéng
wēi liǎng   qún méng
kāng kǎi rén   chuàng lèi zhān yīng   ¤