感事二首

宋代 张嵲
西山一丸药,终当持遗亲。 奈何嗜利者,藉口托爱君。 太真绝袖去,中兴为名臣。 功业竟谁归,老妪终苦辛。 大恩竟不报,初无乌鹊仁。
西 shān wán yào   zhōng dāng chí qīn  
nài shì zhě   jiè kǒu tuō ài jūn  
tài zhēn jué xiù   zhōng xīng wéi míng chén  
gōng jìng shuí guī   lǎo zhōng xīn  
ēn jìng bào   chū què rén