感事得五言长律三十句时家弟敬美致关中书为归计因赋此寄之

明代 王世贞
大道本何诤,凡情空见憎。庙廊稀阙事,泉石易为绳。 魔总百相娆,佛还三不能。岂予真白璧,劳彼任青蝇。 会得无身语,依然有发僧。江湖元自阔,风浪定来澄。 嘿嘿时弹指,凉凉对抚膺。尺书传令弟,三益喜良朋。 草赋推司马,莼心托季鹰。非关怨摇落,业已削飞腾。 缓蜡千山屐,来依六祖灯。天宁久钟会,尔不愧孙登。 日月高难毁,乾坤大可凭。鹓雏从吓鼠,羊角定扶鹏。 若说函中记,宁同汉五陵。
dào běn zhèng   fán qíng kōng jiàn zēng miào láng quē shì quán   shí wèi shéng    
zǒng bǎi xiāng ráo   hái sān néng zhēn bái láo   rèn qīng yíng    
huì de shēn   rán yǒu sēng jiāng yuán kuò fēng   làng dìng lái chéng    
hēi hēi shí tán zhǐ   liáng liáng duì yīng chǐ shū chuán lìng sān   liáng péng    
cǎo tuī   chún xīn tuō yīng fēi guān yuàn yáo luò   xuē fēi téng    
huǎn qiān shān   lái liù dēng tiān níng jiǔ zhōng huì ěr   kuì sūn dēng    
yuè gāo nán huǐ   qián kūn píng yuān chú cóng xià shǔ yáng   jiǎo dìng péng    
ruò shuō hán zhōng   níng tóng hàn líng