感事

宋代 杨冠卿
我车昔载脂,柳色初濯濯。 甩归脱征骖,柳叶半黄落。 恍然仅一梦,已费十晦朔。 只应为客老,惘惘不自觉。
chē zǎi zhī   liǔ chū zhuó zhuó  
shuǎi guī tuō zhēng cān   liǔ bàn huáng luò  
huǎng rán jǐn mèng   fèi shí huì shuò  
zhǐ yīng wèi lǎo   wǎng wǎng jué