感时

明代 释宗泐
不谓承平日,居然有乱离。感时空自叹,避地欲何之。 蛇虺江淮塞,鲸鲵渤澥危。青山虽满眼,无处著茅茨。
wèi chéng píng   rán yǒu luàn gǎn shí kōng tàn   zhī    
shé huī jiāng huái sāi   jīng xiè wēi qīng shān suī mǎn yǎn   chǔ zhù máo