感事

宋代 陆游
渭上昼昏吹战尘,横戈慷慨欲忘身。 东归却作渔村老,自误青春不怨人。
wèi shàng zhòu hūn chuī zhàn chén   héng kāng kǎi wàng shēn
dōng guī què zuò cūn lǎo   qīng chūn yuàn rén