感事

宋代 欧阳修
故园三径久成荒,贤路胡为此坐妨。 病骨瘦便花蕊暖,烦心渴喜凤团香。 号弓但洒孤臣血,忧国空余两鬓霜。 何日君恩悯衰朽,许从初服返耕桑。
yuán sān jìng jiǔ chéng huāng   xián wéi zuò fáng
bìng shòu biàn 便 huā ruǐ nuǎn   fán xīn fèng tuán xiāng
hào gōng dàn chén xuè   yōu guó kòng liǎng bìn shuāng
jūn ēn mǐn shuāi xiǔ   cóng chū fǎn gēng sāng