感事

宋代 章甫
花花世事变于棋,局外休将局内嗤。秋雁凭空还篆字,春蚕未死尚缠丝。 美人歌泣千金值,壮士恩雠一剑知。风雨际天应悔错,留根芳草可全欺。
huā huā shì shì biàn   wài xiū jiāng nèi chī qiū yàn píng kōng hái zhuàn   chūn cán wèi shàng chán
měi rén qiān jīn zhí   zhuàng shì ēn chóu jiàn zhī fēng tiān yìng huǐ cuò   liú gēn fāng cǎo quán