感事

宋代 王安石
贱子昔在野,心哀此黔首。 丰年不饱食,水旱尚何有。 虽无剽盗起,万一且不久。 特愁吏之为,十室灾八九。 原田败粟麦,欲诉嗟无赇。 间关幸见省,笞扑随其後。 况是交冬春,老弱就僵仆。 州家闭仓庾,县吏鞭租负。 乡邻铢两徵,坐逮空南亩。 取赀官一毫,奸桀已云富。 彼昏方怡然,自谓民父母。 朅来佐荒郡,檩檩常惭疚。 昔之心所哀,今也执其咎。 乘田圣所勉,况乃余之陋。 内讼敢不勤,同忧在僚友。
jiàn zài   xīn āi qián shǒu
fēng nián bǎo shí   shuǐ hàn shàng yǒu
suī piāo dào   wàn qiě jiǔ
chóu zhī wèi   shí shì zāi jiǔ
yuán tián bài mài   jiē qiú
jiān guān xìng jiàn shěng   chī suí hòu
kuàng shì jiāo dōng chūn   lǎo ruò jiù jiāng
zhōu jiā cāng   xiàn biān
xiāng lín zhū liǎng zhēng   zuò dǎi kōng nán
guān háo   jiān jié yún
hūn fāng rán   wèi mín
qiè lái zuǒ huāng jùn   lǐn lǐn cháng cán jiù
zhī xīn suǒ āi   jīn zhí jiù
chéng tián shèng suǒ miǎn   kuàng nǎi zhī lòu
nèi sòng gǎn qín   tóng yōu zài liáo yǒu