感时

宋代 宗泽
卿士辱多垒,天王愤蒙尘。 御戎要虓将,谋国须隽臣。 百战取封侯,未必亡其身。 怀奸废忠义,胡颜以为人。 吁嗟世道衰,大戮加缙绅。 平居事奔竞,梁汴分云屯。 一旦国步艰,四迸如星繁。 辅相已择栖,守令仍逾藩。 冠盖陆西竄,舳舻水南奔。 鄙夫用慨然,策马趋修门。 勤王羞尺柄,悟主期片言。 时来倘云龙,峨冠拜临轩。 逶迤上玉除,造膝伸元元。 措世于泰宁,归来守丘樊。
qīng shì duō lěi   tiān wáng fèn méng chén
róng yào xiāo jiāng   móu guó juàn chén
bǎi zhàn fēng hóu   wèi wáng shēn
huái 怀 jiān fèi zhōng   yán wéi rén
jiē shì dào shuāi   jiā jìn shēn
píng shì bēn jìng   liáng biàn fēn yún tún
dàn guó jiān   bèng xīng fán
xiàng   shǒu lìng réng fān
guān gài 西 cuàn   zhú shuǐ nán bēn
yòng kǎi rán   xiū mén
qín wáng xiū chǐ bǐng   zhǔ piàn yán
shí lái tǎng yún lóng   é guān bài lín xuān
wēi shàng chú   zào shēn yuán yuán
cuò shì tài níng   guī lái shǒu qiū fán