感事

唐代 韦应物
霜雪皎素丝,何意坠墨池。青苍犹可濯,黑色不可移。 女工再三叹,委弃当此时。岁寒虽无褐,机杼谁肯施。
shuāng xuě jiǎo   zhuì chí qīng cāng yóu zhuó   hēi
gōng zài sān tàn   wěi dāng shí suì hán suī   zhù shuí kěn shī