感秋六首

宋代 郑獬
日车辗东井,一阴穿土生。 死草出飞火,杀机从此萌。 况及八月秋,大昴腾光精。 气势日发励,乾坤露峥嵘。 万木赤立死,百虫相吊鸣。 菲菲黄菊花,幽丛发孤英。 采撷对樽酒,悲歌不能倾。 所悲阳德消,日与群阴争。
chē niǎn dōng jǐng   yīn chuān 穿 shēng  
cǎo chū fēi huǒ   shā cóng méng  
kuàng yuè qiū   mǎo téng guāng jīng  
shì   qián kūn zhēng róng  
wàn chì   bǎi chóng xiāng diào míng  
fēi fēi huáng huā   yōu cóng yīng  
cǎi xié duì zūn jiǔ   bēi néng qīng  
suǒ bēi yáng xiāo   qún yīn zhēng