感秋六首

宋代 郑獬
短松青铁干,童童三尺馀。 花实少姿媚,独与寒心俱。 暴霜时侵凌,奋怒张雄须。 长楸拥肿材,旁荫可容车。 秋风一夕来,解剥惟朽株。 物性在坚柔,何必长短殊。 楸叶已泥滓,松干犹青肤。 无烦问高下,且辨荣与枯。
duǎn sōng qīng tiě gàn   tóng tóng sān chǐ  
huā shí shǎo 姿 mèi   hán xīn  
bào shuāng shí qīn líng   fèn zhāng xióng  
cháng qiū yōng zhǒng cái   páng yīn róng chē  
qiū fēng lái   jiě bāo wéi xiǔ zhū  
xìng zài jiān róu   cháng duǎn shū  
qiū   sōng gàn yóu qīng  
fán wèn gāo xià   qiě biàn róng