感秋

宋代 陆游
会稽八月秋始凉,梧桐叶落覆井床,月明缟树遶惊鹊,露下湿草啼寒螿。 丈夫行年过六十,日月虽短志意长。 匣中宝剑作雷吼,神物那得终摧藏。 君不见昔时东都宗大尹,义感百万虎与狼,疾危尚念起击贼,大呼过河身已僵。
kuài yuè qiū shǐ liáng   tóng luò jǐng chuáng   yuè míng gǎo shù rào jīng què   xià shī 湿 cǎo hán jiāng
zhàng xíng nián guò liù shí   yuè suī duǎn zhì zhǎng
xiá zhōng bǎo jiàn zuò léi hǒu   shén de zhōng cuī cáng
jūn jiàn shí dōng dōu zōng yǐn   gǎn bǎi wàn láng   wēi shàng niàn zéi   guò shēn jiāng