感秋

宋代 陆游
南山射虎漫豪雄,投老还乡一秃翁。 世味扫除和蜡尽,生涯零落并锥空。 秋惊蠹叶凋残绿,病著衰颜失旧红。 笠泽松陵家世事,一竿惟是待西风。
nán shān shè màn háo xióng   tóu lǎo huán xiāng wēng
shì wèi sǎo chú jǐn   shēng líng luò bìng zhuī kōng
qiū jīng diāo cán 绿   bìng zhù shuāi yán shī jiù hóng
sōng líng jiā shì shì   gān 竿 wéi shì dài 西 fēng