感秋

宋代 陆游
秋色关河外,秋声天地间,壮士感此时,朝镜凋朱颜。 一身寄空谷,万里梦天山,噫呜怒眦裂,愤激悲涕潸。 古来真龙驹,未必置天闲;长松倒涧壑,委弃同蓁菅。 得志未可测,谈笑济时艰,凛然出师表,一字不可删。
qiū guān wài   qiū shēng tiān jiān   zhuàng shì gǎn shí   cháo jìng diāo zhū yán
shēn kōng   wàn mèng tiān shān   liè   fèn bēi shān
lái zhēn lóng   wèi zhì tiān xián   cháng sōng dào jiàn   wěi tóng zhēn jiān
zhì wèi   tán xiào shí jiān   lǐn rán chū shī biǎo   shān