感秋

清代 姚鼐
秋草萋萋芦荻花,凉风袅袅大江涯。雨馀坠枣兼黄叶,日落归禽背绛霞。 俯仰群生同逆旅,栖迟百里亦离家。餔糟晚欲从渔父,倚待亭皋立杖斜。
qiū cǎo huā   liáng fēng niǎo niǎo jiāng zhuì zǎo jiān huáng   luò guī qín bèi jiàng xiá    
yǎng qún shēng tóng   chí bǎi jiā zāo wǎn cóng   dài tíng gāo zhàng xié