感秋

金朝 王若虚
西风撼庭柯,疏叶鸣策策。天地一萧条,羁怀亦岑寂。 青春恍如昨,转盻年半百。自从长大来,转觉日月迫。 功名非所慕,老大不足恤。怛然感时心,自亦不能释。 清晨梳短发,巳见数茎白。刀镊虽可施,殆似儿子剧。 此身委蜕耳,毁弃无足惜。况于毛发閒,而乃强脩饰。 青青如陆展,星星行复出。毕竟白满头,复将何所摘。
西 fēng hàn tíng   shū míng tiān xiāo tiáo   huái 怀 cén    
qīng chūn huǎng zuó   zhuǎn nián bàn bǎi cóng cháng lái zhuǎn   jué yuè    
gōng míng fēi suǒ   lǎo rán gǎn shí xīn   néng shì    
qīng chén shū duǎn   jiàn shù jīng bái dāo niè suī shī dài   shì ér zi    
shēn wěi tuì ěr   huǐ kuàng máo xián ér   nǎi qiáng xiū shì    
qīng qīng zhǎn   xīng xing xíng chū jìng bái mǎn tóu   jiāng suǒ zhāi