感秋

元代 刘因
湘弦悠悠阻清音,驾车欲往洛水深。白榆一叶惊河汉,万里碧霄中夜心。 玉鸾翩翩纷翠羽,髣髴机丝隔烟雾。琼枝难得芳华年,惟恐流光两迟暮。 河傍有星名牵牛,此星既出令人愁。明朝再见明河影,已隔人间万古秋。
xiāng xián yōu yōu qīng yīn   jià chē wǎng luò shuǐ shēn bái jīng hàn   wàn xiāo zhōng xīn
luán piān piān fēn cuì   fǎng yān qióng zhī nán de fāng huá nián   wéi kǒng liú guāng liǎng chí
bàng yǒu xīng míng qiān niú   xīng chū lìng rén chóu míng cháo zài jiàn míng yǐng   rén jiān wàn qiū