感情

唐代 白居易
中庭晒服玩,忽见故乡履。昔赠我者谁,东邻婵娟子。 因思赠时语,特用结终始。永愿如履綦,双行复双止。 自吾谪江郡,漂荡三千里。为感长情人,提携同到此。 今朝一惆怅,反覆看未已。人只履犹双,何曾得相似。 可嗟复可惜,锦表绣为里。况经梅雨来,色黯花草死。
zhōng tíng shài wán   jiàn xiāng zèng zhě shuí   dōng lín chán juān
yīn zèng shí   yòng jié zhōng shǐ yǒng yuàn   shuāng xíng shuāng zhǐ
zhé jiāng jùn   piāo dàng sān qiān wèi gǎn zhǎng qíng rén   xié tóng dào
jīn zhāo chóu chàng   fǎn kàn wèi rén zhī yóu shuāng   zēng xiāng
jiē   jǐn biǎo xiù wèi kuàng jīng méi lái   àn huā cǎo