感贫

宋代 陆游
经岁无兼味,穷冬止破裘。 翁将贫博健,儿以学忘忧。 士固安天命,吾宁为食谋?八荒如可望,时亦上高楼。
jīng suì jiān wèi   qióng dōng zhǐ qiú
wēng jiāng pín jiàn   ér xué wàng yōu
shì ān tiān mìng   níng wèi shí móu   huāng wàng   shí shàng gāo lóu