感年

南北朝 邹浩
一世三十年,我今二十九。昔人当此时,事业已不朽。 颜渊语心斋,瞠若夫子后。著录盈三千,独居四科首。 荀彧王佐才,智略子房偶。脱身作谋主,谈笑解纷纠。 元宾与习之,二李相左右。复命索玄微,词章配韩柳。 夙成更超伦,初不愧黄耇。项橐实可师,仲尼安敢友。 孔融登龙门,元礼接弥厚。叔度千顷波,能使荀淑忸。 陈蕃置一室,誓涤天下垢。贾谊入朝廷,号咷动明后。 陆机文赋成,见者咸敛手。祢衡孰比俊,帝室宜见受。 李贺锦囊中,佳句敌琼玖。相望编简上,灼灼列星斗。 而我独何人,拟之一无有。追维故时事,浃背汗如浏。 穷年坐井底,曾不辨齑臼。多岐既亡羊,画虎欲类狗。 狂澜傥不回,何以刷兹丑。吁嗟岁律逝,易于屈伸肘。 分阴所当惜,来者勿复苟。譬彼力田子,耘锄肯卤莽。 所期嘉苗成,不使乱于莠。血气况方刚,龙钟未为叟。 高名非我心,没齿庶无咎。
shì sān shí nián   jīn èr shí jiǔ rén dāng shí   shì xiǔ
yán yuān xīn zhāi   chēng ruò hòu zhù yíng sān qiān   shǒu
xún wáng zuǒ cái   zhì lüè fáng ǒu tuō shēn zuò móu zhǔ   tán xiào jiě fēn jiū
yuán bīn zhī   èr xiāng zuǒ yòu mìng suǒ xuán wēi   zhāng pèi hán liǔ
chéng gèng chāo lún   chū kuì huáng gǒu xiàng tuó shí shī   zhòng ān gǎn yǒu
kǒng róng dēng lóng mén   yuán jiē hòu shū qiān qǐng   néng shǐ 使 xún shū niǔ
chén fān zhì shì   shì tiān xià gòu jiǎ cháo tíng   háo táo dòng míng hòu
wén chéng   jiàn zhě xián liǎn shǒu héng shú jùn   shì jiàn shòu
jǐn náng zhōng   jiā qióng jiǔ xiāng wàng biān jiǎn shàng   zhuó zhuó liè xīng dǒu
ér rén   zhī yǒu zhuī wéi shí shì   jiā bèi hàn liú
qióng nián zuò jǐng   céng biàn jiù duō wáng yáng   huà lèi gǒu
kuáng lán tǎng huí   shuā chǒu jiē suì shì   shēn zhǒu
fēn yīn suǒ dāng   lái zhě gǒu tián   yún chú kěn mǎng
suǒ jiā miáo chéng   shǐ 使 luàn yǒu xuè kuàng fāng gāng   lóng zhōng wèi wèi sǒu
gāo míng fēi xīn   chǐ 齿 shù jiù