甘露寺紫薇花

唐代 孙鲂
蜀葵鄙下兼全落,菡萏清高且未开。赫日迸光飞蝶去, 紫薇擎艳出林来。闻香不称从僧舍,见影尤思在酒杯。 谁笑晚芳为贱劣,便饶春丽已尘埃。牵吟过夏惟忧尽, 立看移时亦忘回。惆怅寓居无好地,懒能分取一枝栽。
shǔ kuí xià jiān quán luò   hàn dàn qīng gāo qiě wèi kāi bèng guāng fēi dié  
wēi qíng yàn chū lín lái wén xiāng chēng cóng sēng shè   jiàn yǐng yóu zài jiǔ bēi
shuí xiào wǎn fāng wèi jiàn liè   biàn 便 ráo chūn chén āi qiān yín guò xià wéi yōu jǐn  
kàn shí wàng huí chóu chàng hǎo   lǎn néng fēn zhī zāi