感旧

唐代 韩偓
省趋弘阁待貂珰,指座深恩刻寸肠。秦苑已荒空逝水,楚天无限更斜阳。 时昏却笑朱弦直,事过方闻锁骨香。入室故寮流落尽,路人惆怅见灵光。
shěng hóng dài diāo dāng   zhǐ zuò shēn ēn cùn cháng qín yuàn huāng kōng shì shuǐ   chǔ tiān xiàn gèng xié yáng
shí hūn què xiào zhū xián zhí   shì guò fāng wén suǒ xiāng shì liáo liú luò jǐn   rén chóu chàng jiàn líng guāng