感旧

唐代 白居易
晦叔坟荒草已陈,梦得墓湿土犹新。微之捐馆将一纪, 杓直归丘二十春。城中虽有故第宅,庭芜园废生荆榛。 箧中亦有旧书札,纸穿字蠹成灰尘。平生定交取人窄, 屈指相知唯五人。四人先去我在后,一枝蒲柳衰残身。 岂无晚岁新相识,相识面亲心不亲。人生莫羡苦长命, 命长感旧多悲辛。
huì shū fén huāng cǎo chén   mèng shī 湿 yóu xīn wēi zhī juān guǎn jiāng  
biāo zhí guī qiū èr shí chūn chéng zhōng suī yǒu zhái   tíng yuán fèi shēng jīng zhēn
qiè zhōng yǒu jiù shū zhá   zhǐ chuān 穿 chéng huī chén píng shēng dìng jiāo rén zhǎi  
zhǐ xiāng zhī wéi rén rén xiān zài hòu   zhī liǔ shuāi cán shēn
wǎn suì xīn xiāng shí   xiāng shí miàn qīn xīn qīn rén shēng xiàn cháng mìng  
mìng zhǎng gǎn jiù duō bēi xīn