感交

清代 魏之琇
陵苕本弱植,葳蕤托翘柯。春风吹林端,蒙茏吐繁华。 曰余幼失所,飘转随蓬科。引蔓值松柏,垂阴搴薜萝。 烟霞缅焕烂,云日思荡摩。钦哉数君子,晨夕更切磋。 白玉幸辞璞,精金念离沙。廊庙虽弗施,管弦聊可歌。 登高一望远,啸侣何其多。岁月亦易迈,存没频兴嗟。 湖山自终古,江海无回波。逝者既云已,来者将如何。
líng tiáo běn ruò zhí   wēi ruí tuō qiào chūn fēng chuī lín duān méng   lóng fán huá    
yuē yòu shī suǒ   piāo zhuǎn suí péng yǐn màn zhí sōng bǎi chuí   yīn qiān luó    
yān xiá miǎn huàn làn   yún dàng qīn zāi shù jūn zi chén   gèng qiē cuō    
bái xìng   jīng jīn niàn shā láng miào suī shī guǎn   xián liáo    
dēng gāo wàng yuǎn   xiào duō suì yuè mài cún   méi pín xīng jiē    
shān zhōng   jiāng hǎi huí shì zhě yún lái   zhě jiāng