感皇恩•题北隐山房

清代 彭孙遹
深户映花关,纸窗茅屋。栽就潇湘万竿竹。捎云拂日,染出一庭浓绿。 石床欹枕处、茶初熟。 中有高人,栖迟空谷。冰雪潆洄绝尘俗。欲遗杂佩,采采露兰霜菊。 相思何处也、人如玉。
shēn yìng huā guān   zhǐ chuāng máo zāi jiù xiāo xiāng wàn gān zhú 竿 shāo yún rǎn chū   tíng nóng     绿  
shí chuáng zhěn chù chá chū shú    
zhōng yǒu gāo rén   chí kōng bīng xuě yíng huí jué chén pèi cǎi cǎi   lán shuāng      
xiāng chǔ rén