感皇恩

宋代 晁冲之
小阁倚晴空,数声钟定。斗柄寒垂暮天净。向来残酒,尽被晓风吹醒。眼前还认得,当时景。 旧恨与新愁,不堪重省。自叹多情更多病。绮窗犹在,敲遍阑干谁应。断肠明月下,梅摇影。
xiǎo qíng kōng   shù shēng zhōng dìng dǒu bǐng hán chuí tiān jìng xiàng lái cán jiǔ   jǐn bèi xiǎo fēng chuī xǐng yǎn qián hái rèn de   dāng shí jǐng
jiù hèn xīn chóu   kān zhòng shěng tàn duō qíng gèng duō bìng chuāng yóu zài   qiāo biàn lán gān shuí yīng duàn cháng míng yuè xià   méi yáo yǐng