感皇恩

宋代 赵企
骑马踏红尘,长安重到。人面依前似花好。旧欢才展,又被新愁分了。未成云雨梦,巫山晓。 千里断肠,关山古道。回首高城似天杳。满怀离恨,付与落花啼鸟。故人何处也,青春老。
hóng chén   cháng ān zhòng dào rén miàn qián shì huā hǎo jiù huān cái zhǎn   yòu bèi xīn chóu fēn le wèi chéng yún mèng   shān xiǎo
qiān duàn cháng   guān shān dào huí shǒu gāo chéng shì tiān yǎo mǎn huái 怀 hèn   luò huā niǎo rén chǔ   qīng chūn lǎo