感皇恩

宋代 蔡伸
酒晕衬横波,玉肌香透。轻袅腰肢妒垂柳。臂宽金钏,且是不干春瘦。捻金双合字,无心绣。 鬒云半堕,金钗欲溜。罗袂残香忍重嗅。渡江桃叶,肠断为谁招手。倚阑凝望久,眉空斗。 膏雨晓来晴,海棠红透。碧草池塘袅金柳。
jiǔ yùn chèn héng   xiāng tòu qīng niǎo yāo zhī chuí liǔ kuān jīn chuàn   qiě shì gàn chūn shòu niǎn jīn shuāng   xīn xiù
zhěn yún bàn duò   jīn chāi liū luó mèi cán xiāng rěn zhòng xiù jiāng táo   cháng duàn wèi shuí zhāo shǒu lán níng wàng jiǔ   méi kōng dòu
gāo xiǎo lái qíng   hǎi táng hóng tòu cǎo chí táng niǎo jīn liǔ