感怀十七首 其十

清代 陈恭尹
野犬吠行人,深巷闻荒鸡。荡子今何之,有司在门闾。 朝出伏草间,夜起匍匐归。有亲谁当养,有田莫耘耔。 岂敢负公家,有罪诚当治。甘瓜生井傍,百尺蔓其枝。 祸来常无根,免身为令谋。
quǎn fèi xíng rén   shēn xiàng wén huāng dàng jīn zhī   yǒu zài mén
cháo chū cǎo jiān   guī yǒu qīn shuí dāng yǎng   yǒu tián yún
gǎn gōng jiā   yǒu zuì chéng dāng zhì gān guā shēng jǐng bàng   bǎi chǐ màn zhī
huò lái cháng gēn   miǎn shēn wéi lìng móu